Chiến đấu với sợ hãi

Tuấn đã đọc ở đâu đó câu nói “Nếu các bạn vượt qua được nỗi sợ hãi, các bạn sẽ chế ngự được cả cái chết”, hình như câu này của Alexander Đại Đế nói với quân đội của mình thì phải. Sợ hãi là gì mà sao hầu như ai cũng có và rất khó vượt qua đến thế.

Hôm qua, trong chương trình hướng nghiệp cho các bạn Sinh viên Bách khoa sắp tốt nghiệp, có một bạn hỏi Tuấn làm thế nào để vượt qua được nỗi sợ để có thể tự tin khi phỏng vấn hả anh? Tuấn chia sẻ với bạn ấy, không những trong phỏng vấn, mà nỗi sợ luôn hiện hữu ở khắp nơi. Hầu hết ai cũng sẽ sợ khi làm một việc gì đó vượt ra ngoài các quy tắc thông thường, hoặc làm những việc chưa từng làm, ví dụ: một cậu nhân viên đi tìm gặp giám đốc để đề xuất một giải pháp kỹ thuật hay đề xuất tăng lương, có bạn bị choáng khi bước lên sân khấu để đọc một bài diễn văn…

Thực sự rất nhiều cái để sợ, sợ người khác nghĩ sai về mình, sợ người khác đánh giá thấp mình, sợ mất việc, sợ thất bại… sợ tới mức run rẩy, tái xanh mặt, không còn kiểm soát được mình… Và mình từng biết có những bạn học rất giỏi, nhưng vào phòng thi là tái nhớt, không làm bài được, cứ thế mà trượt mãi.

Và Tuấn cũng từng là người mắc lỗi này rất nghiêm trọng, nghiêm trọng tới mức như một bệnh lý. Thời còn đi học, chỉ cần cô gọi trúng cái tên thôi là hồn bay phách lạc, lên bục là không nói được gì cho tới khi cô cho về chỗ rồi ghi vào sổ không thuộc bài. Đến hết năm 2 đại học, Tuấn chưa bao giờ bước lên sân khấu, và cũng chưa từng đăng ký cầm mic hỏi một câu nào đó trong buổi hội thảo, dù rất nhiều thứ đang cuồn cuộn trong đầu. 

Cho đến một ngày, Tuấn quyết định chiến đấu với nó, hoặc nỗi sợ biến đi hoặc Tuấn vứt đi. Cách làm của Tuấn rất đơn giản, cứ hễ thấy mình sợ điều gì thì làm ngay điều đó. Sợ phải gặp ai thì sẽ gặp ngay người đó, sợ lên sân khấu thì tham gia ngay Robocon để thi đấu, sợ phát biểu thì đăng ký cầm micro, sợ tỏ tình thì hẹn người ta rồi nói thẳng với cô ấy là “anh yêu em”…

Nói thì nghe dễ vậy, chứ thực sự để phát huy điểm mạnh thì rất dễ, nhưng để chế ngự điểm yếu thì khó vô cùng, khó như bắt một người mất vài ngón tay mà vẫn có thể cầm nắm được như người thường vậy. Tuấn đã mất rất nhiều năm để tập kiểm soát và chế ngự nỗi sợ hãi trong mình.

Chế ngự được tới đâu thì hay tới đó thôi các bạn à, chứ để làm cho nỗi sợ mất hẳn bên trong mình thì khó lắm. Như Tuấn bây giờ mà cho đi gặp Thủ tướng để bán sách Về quê LẬP NGHIỆP chẳng hạn, thì cũng sẽ tái xanh như tàu lá chuối cả thôi.

Chúc các bạn quản trị được nỗi sợ để thuận lợi hơn trên hành trình trải nghiệm và thành công nhé! Chúc cả nhà ngày đầu tuần phấn khởi và vui vẻ!  

Thanks

Tuấn Trần


ĐẶT NGAY HÔM NAY
ĐẶT MUA NGAY HÔM NAY
[contact-form-7 id="1786" title="Form liên hệ 1"]
ĐẶT MUA NGAY HÔM NAY
[contact-form-7 id="1786" title="Form liên hệ 1"]